Điều không ai ngờ tới là, đến đêm, Tấn Vương lại đến, và hắn lại gọi ta. Ta ngồi bên mép giường, nhìn dáng áo trắng quen thuộc, đôi mày quen thuộc, và... tư thế cầm sách quen thuộc. Ta khẽ cởi áo lụa, để lộ bờ vai, giọng dịu dàng:
"Vương gia, nghỉ ngơi sớm chút nhé?"
"Không vội, không vội," hắn đáp, "Tối nay bổn vương lòng đầy bi thương, cần phải phấn chấn nỗ lực."
Ngày thứ hai, hắn lại đến. T máy móc cởi áo lụa:
"Vương gia, nghỉ ngơi?"
"Không vội, không vội," hắn đáp, "Tối nay bổn vương đau lòng khôn xiết, phải dậy sớm nghe tiếng gà gáy để nỗ lực."
Ngày thứ ba, ta tê dại cởi áo lụa:
"Ngài... nghỉ?"
"Không vội, không vội," hắn đáp, "Tối nay bổn vương ôm chí lớn, phải miệt mài không ngừng."
Mấy ngày nay, tin đồn lan khắp kinh thành. Người ta nói Tấn Vương đêm nào cũng lưu lại Hoa Mãn Lâu với Mộ Nam Sơn, sáng ra thượng triều thì thần trí mơ màng, chọc giận thánh thượng. Xuống triều, hắn ngủ đến khi mặt trời lên cao ba sào, rồi tối đến lại đắm mình ở chốn phong hoa. Dân chúng đồn đại rằng Mộ Nam Sơn của Hoa Mãn Lâu mị hoặc hơn người, là hồng nhan họa thủy.
Trời ạ, hóa ra ta lại thành kẻ gây họa? Hắn có thể ngủ nướng trong phủ đến tận trưa, còn ta ban ngày phải nghe lời các kỹ nhân, luyện ca múa cầm nghệ đây này! Không được, cứ thế này, ta sẽ c.h.ế.t yểu mất, huống chi còn chuyện rửa sạch oan khuất từ sáu năm trước.
"Vương gia, có phải ta ngủ chưa đủ gần ngài không?"
Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033168/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.