Ở phủ Tấn Vương vài tuần, vết thương trên lưng ta gần như lành hẳn, người cũng sảng khoái hơn. Nhưng ta vẫn chưa biết Tiểu Đào sau ngày ngã cầu thang ra sao, liền gọi Ngô Ngôn, dặn hắn đến Hoa Mãn Lâu mời Vân Nguyệt và Tư Nghiên sang phủ trò chuyện.
Nào ngờ, Ngô Ngôn vốn trầm ổn lạnh lùng, nghe đến ba chữ “Hoa Mãn Lâu” lại ánh lên tia sáng kỳ lạ trong mắt, như hổ phách ngưng đọng, giấu điều gì khó nói thành lời. Hắn vận hắc y gọn gàng, ôm quyền lĩnh mệnh: “Thuộc hạ tuân lệnh.” Chỉ bốn chữ ngắn gọn, ta lại nghe ra chút hân hoan. Chuyện gì thế này? “Ngô Ngôn có gì đó không ổn, phải không?” Triệu Sơ Diệu bất ngờ xuất hiện sau lưng, làm ta giật bắn. Ta đ.ấ.m hắn một cái: “Hắn không ổn, ngài cũng chẳng khá hơn!”
Triệu Sơ Diệu cười, kéo vạt áo ngoài: “Mấy ngày nay, Ngô Ngôn xong việc là mất tăm. Khi làm việc thì như tắm gió xuân, mặt mày rạng rỡ, thỉnh thoảng còn cười ngây ngô, làm bổn vương sợ muốn c.h.ế.t.”
“Chẳng lẽ… hắn đi…” Ta bỗng nghĩ ra điều gì, mắt trợn tròn. Triệu Sơ Diệu nheo mắt, giọng đầy ý trêu ghẹo: “Ừm… vậy thì hắn phải giữ sức khỏe đấy.”
“Vương gia,” ta ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn, nghiêm túc hỏi: “Ngài khỏe hay hắn khỏe hơn?”
Khóe môi Triệu Sơ Diệu giật giật, lông mày kiếm khẽ nhướng, nở nụ cười ấm áp, mắt dán vào môi ta: “Nam Sơn tò mò thật, bổn vương sẽ từ từ giải đáp.” Hắn chậm rãi nói từng chữ, giọng trầm thấp, không gian toát lên hơi thở nguy hiểm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-deu-vi-nang/5033173/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.