Nửa đêm, lúc 00:25, ánh trăng khuyết lặng yên giữa bầu trời đen kịt. Trông nó cứ như một loại tế phẩm xui xẻo sắp sửa bị cắn nuốt, chỉ có thể giữ lại một chút ánh sáng giữa nhân gian.
Giữa bóng đêm nơi rừng núi, từng tiếng côn trùng kêu vang. Âm thanh ấy rất ồn ào, lại khó hiểu. Sự náo nhiệt của ban ngày đã quá xa xôi, như những câu chuyện truyền thuyết lâu đời. Nhạc Chấn Đào chống xẻng sắt, thở dài khi nhìn xuống ngôi làng yên tĩnh:
"Mọi người đi hết cả rồi."
Ứng Tư Tuyết đứng sau lưng anh ấy, dõi mắt nhìn thôn Liên Hương rồi nói: "Ngày mai sẽ có nhiều người hơn, mãi cho đến khi độ nóng của vụ này giảm xuống thì ngôi làng này mới an tĩnh trở lại."
Dương Húc Minh leo lên đến mộ phần, nói: "Giờ bắt tay vào việc nhỉ? Đêm nay mây nhiều, chẳng ai đến đây đâu."
Ứng Tư Tuyết liếc hắn, nói: "Trông anh có vẻ hưng phấn nhỉ? Có phải do truyền thống đào mồ mã từ gia đình ảnh hưởng đến anh hay không? Hay dòng máu ngủ say đang thức tỉnh?"
Dương Húc Minh trợn mắt nhìn cô: "Nhà họ Dương của anh làm nghề Cản Thi, chứ không phải làm Mô Kim Giáo Úy*, làm gì có bản năng đào mồ cuốc mã?"
(Chú thích: Mô Kim Giáo Úy là một trong bốn phái Trộm mộ của Trung Quốc thời xưa, gồm: Mô Kim, Phát Khâu, Bàn Sơn, Tả Lĩnh)
Ứng Tư Tuyết nhìn Nhạc Chấn Đào, nói: "Đề phòng an toàn, anh dùng năng lực bao trùm khu vực xung quanh nơi này đi."
Nhạc Chấn Đào gật đầu, nhắm mắt, bắt đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153180/chuong-508.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.