Cái không khí tĩnh mịch, đen tối, nặng nề xung quanh khu mộ phần đã bị tan biến hoàn toàn. Thay vào đó là những âm thanh y như công trình đang được thi công.
Từng tiếng đùng đùng vang lên chấn động nhói cả màng nhĩ của Dương Húc Minh.
Hắn và Nhạc Chấn Đào cùng nhìn về phía thôn Liên Hương, may là nơi đó cách nơi này khá xa. Hơn nữa, dù thanh thế mà Ứng Tư Tuyết gây ra rất đáng sợ, nhưng cường độ âm thanh không phải cực lớn nên chắc chắn không vang vọng đến ngôi làng kia.
Cuối cùng, ngôi mộ giữa khu rừng hoa bị đánh nát một nửa, lộ ra một góc quan tài màu đen.
Lúc này, "Hư giả thế giới" của Ứng Tư Tuyết mới chịu ngừng tay.
Cô thở phào một hơi trước mộ phần.
"Sớm biết nhanh gọn lẹ như thế, thì mình ra tay trước rồi."
Nhạc Chấn Đào vẫn luôn cảnh giác bốn phía, bèn nói: "Mặc dù vẫn chưa thấy côn trùng kêu vang, nhưng cảm giác rợn người ban nãy đã biến mất. Chẳng lẽ quỷ cũng sợ người hung dữ à?"
Ứng Tư Tuyết nhìn về phía Dương Húc Minh: "Dương đại sư, anh mở nắp quan tài đi.
Lửa quỷ của anh có khả năng chữa trị mọi vết thương, là lựa chọn thích hợp nhất. Trong ba người chúng ta, chỉ có anh là hồi phục nhanh nhất khi bị thương!"
Ứng Tư Tuyết nói: "Nếu trong quan tài ấy đang chôn một con quỷ, vậy em với thầy Nhạc sẽ gánh chịu nguy hiểm khi khai quan."
Dương Húc Minh phùng mang trợn mắt nhìn cô nàng: "Ủa ủa? Vậy anh không nguy hiểm à? Ngộ nhỡ con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153181/chuong-509.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.