Cửu Giang ban đêm.
Sau khi bão rời đi, bầu trời vừa tạnh ráo được một ngày thì đêm đến lại trút xuống một trận mưa lớn. Cơn mưa kéo dài suốt cả đêm, cọ rửa toàn bộ thành thị, một số khu vực cống thoát nước chảy không kịp, dâng nước bẩn lên ngập đường.
Một trận mưa to với thanh thế khá lớn, kéo dài mãi đến sáng sớm mới ngừng.
Tám giờ ba mươi phút sáng, Dương Húc Minh ngồi trong nhà ăn khách sạn, nhìn bầu trời trong xanh bên ngoài, tỏ vẻ kinh ngạc:
- "Trận mưa này tới hùng hổ mà rút đi cũng nhanh chóng quá nhỉ?”
Nhạc Chấn Đào bưng đĩa ăn ngồi xuống đối diện với Dương Húc Minh, nói:
- "Khí hậu Giang Tây là như vậy, đừng nhìn tối hôm qua mưa lớn như thế, nhưng mà chờ khi gió bắt đầu thổi khoảng ba tiếng là khô ráo hết. Trên đường phố có thể trở nên khô khốc không dư thừa một giọt nước nào, giống như chưa từng có trời mưa.”
Ứng Tư Tuyết cũng bưng bàn ăn đi tới, nói:
- "Em đây là lần đầu tiên đến Giang Tây bên này ở lâu như vậy, trước kia đều chỉ đi ngang qua.”
Hiện tại là ngày thứ tư sau khi Lý Tử biến mất. Ứng Tư Tuyết cùng Dương Húc Minh đổi một cái khách sạn khác, để tránh chỗ ở cũ bị Quỷ Diện tìm đến.
Ngoài ra, vì lý do an toàn, ba người thương lượng xong thì để Nhạc Chấn Đào mang theo người nhà của anh ta cũng đi theo đến đây tị nạn cùng, không tiếp tục ở chỗ cũ.
Khách sạn này cũng không phải là của Ứng Lỗi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153155/chuong-483.html