Trong nhà ăn, Dương Húc Minh vẻ mặt nhăn nhó, nói:
- “Không biết sao, từ hôm Lý Tử nhập vào anh đến giờ, anh chẳng có bất kỳ dị trạng nào hết. Một điểm cảm giác cũng không có.”
Ứng Tư Tuyết rất hiếu kì:
- "Thật sự một điểm cảm giác cũng đều không có? Chẳng lẽ ngay cả trạng thái hiện tại của Lý Tử mà anh cũng không cảm giác được?”
Ứng Tư Tuyết đưa mắt dò xét Dương Húc Minh từ đầu đến chân một hồi, nói tiếp:
- "Thế nhưng mà em nhìn anh không giống bộ dáng bình thường!”
Dương Húc Minh càng tỏ ra ngơ ngác:
- “Như thế nào?”
Ứng Tư Tuyết chỉ vào mặt Dương Húc Minh, nói:
- "Đầu tiên là từ sắc mặt của anh đi. Màu sắc vàng ệch, làn da khô sần sùi, trong mắt tơ máu rất nhiều. Đây chính là biểu hiện của nghỉ ngơi không tốt, tinh lực không đầy đủ.
Thế nhưng mà mấy ngày gần đây nhất, rõ ràng anh được ăn ngon ngủ yên, hôm qua còn hùng hổ mạnh khỏe. Tại sao qua một đêm không gặp đã trở nên hư nhược thế này?
Hơn nữa, anh không phát hiện ra lượng cơm ăn của anh tăng lên gấp bội hay sao? Mặc dù trước kia anh cũng ăn nhiều cơm, nhưng em quan sát nãy giờ, nhận ra anh đã ăn gấp mười lăm lần so với người bình thường.
Chưa kể trước khi em đến đây anh đã bắt đầu ăn rồi, mà ăn đến tận bây giờ vẫn chưa thấy no, chưa có dấu hiệu muốn dừng lại… Anh Minh không thấy khẩu vị mình thay đổi hay sao?”
Dương Húc Minh sờ sờ bụng, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153156/chuong-484.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.