Lời nói của Nhạc Chấn Đào khiến cho Dương Húc Minh cùng Ứng Tư Tuyết đều câm nín. Bọn hắn nhìn đám người ngồi dựa vào tường trong bóng tối trước mặt, cả ba người không ai nói thêm một lời nào.
Dương Húc Minh đang yên lặng đếm số lượng những xác sống này.
Tất cả có ba mươi hai cái, tất cả đều là những kẻ lang thang vô gia cư, quần áo rách rưởi, toàn thân dơ bẩn.
Đa số những kẻ này bình thường vật vờ đầu đường xó chợ, moi thùng rác kiếm cơm thừa canh cặn sống qua ngày. Trong thành phố, những dạng người này chính là những kẻ không hề có cảm giác tồn tại, dù có mất tích hay chết đi thì không ai biết mà cũng không ai quan tâm.
Thế nhưng là số lượng nhiều như vậy, sợ là toàn bộ kẻ lang thang du đãng khắp nội thành Cửu Giang cộng lại đều không đủ!
Những người nuôi quỷ này, đến cùng đã bỏ ra bao nhiêu thời gian, đi qua bao nhiêu thành thị mới có thể tập trung được nhiều người vô gia cư như vậy?
Ứng Tư Tuyết chậm rãi đi về phía những bóng người đang ngồi la liệt nơi sát góc tường, cô ngồi xổm xuống trước mặt bọn chúng.
Kiểm tra một lúc, Ứng Tư Tuyết thấp giọng nói:
"Không chết, nhưng cũng chỉ còn một hơi thở thoi thóp sau cùng. Có triệu chứng mất nước, khẳng định bọn họ đã rất nhiều ngày không được uống nước.
Mà vết thương trên trán bọn họ là mới cắt gần đây, nói rõ nghi thức này cũng mới bắt đầu được mấy ngày nay.
Đại khái là khi chúng ta đến Cửu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1153154/chuong-482.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.