Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Nhìn thấy bà già này, Dương Húc Minh rất sửng sốt.
Gương mặt này hắn rất quen thuộc.
Mặc dù đối phương không còn tạo hình kinh dị đáng sợ như lần đầu gặp nhau ở nhà Dương Húc Minh, thậm chí trên mặt bà ta hiện giờ chỉ còn sự sợ hãi khiếp đảm. Nhưng gương mặt này, hắn tuyệt đối sẽ không bao giờ quên.
Đây chính là gương mặt bà cô của Lý Tử, cũng là con Trành quỷ bị hắn chặt mất một nửa thân thể, chạy trốn suốt từ nhà qua Hầm trú ẩn Chung Sơn đến tận nơi này.
Dương Húc Minh nâng thanh Sát phụ kiếm trong tay lên. Hắn lạnh lùng nhìn con trành quỷ đang co ro khúm núm ngồi trước điện thờ, hỏi:
- “Mày hối hận cái gì?”
Mụ trành quỷ run rẩy bập bõm nói:
- “Tôi hối… hối hận… Tôi… không…. Không nên lừa… lừa gạt Lý Tử… Tôi không cố… cố ý…
Van xin… xin… nói với.. Lý… Lý Tử…. không trách… không nên trách… tôi…
Tôi không cố… ý…. Thật…. tôi… tôi không… cố cố ý….
Tôi không… cố ý…”
Con quỷ lắp bắp nói như đứt hơi, lặp đi lặp lại một câu. Dương Húc Minh lạnh lùng nhìn nó, cũng không tỏ ra ngạc nhiên cho lắm.
Điểm giống nhau của Lệ quỷ đó là ý thức hỗn loạn, lời nói không được rõ ràng rành mạch. Lệ quỷ càng cường đại thì trạng thái tinh thần và ý thức càng hỗn loạn.
Nhưng trước mắt con mụ trành quỷ này chủ động cầu xin tha thứ, tỏ vẻ đau khổ ăn năn. Mà vừa rồi, ký ức của hắn quay ngược về thời điểm trước khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152902/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.