Dịch: Ulinuc
Biên: BsChien
Khi thanh Sát phụ kiếm được bao phủ trong lửa quỷ màu bạc hung mãnh giáng xuống đỉnh đầu Trành quỷ, con quỷ này lập tức phát ra tiếng kêu gào kinh khủng tuyệt vọng.
Khác với lần trước đó ở hầm trú ẩn Chung Sơn, bây giờ Trành quỷ nhìn thấy Dương Húc Minh, đến cả phản kháng cũng không dám nữa rồi.
Thanh kiếm trong tay Dương Húc Minh sắp chém xuống đầu nó, nó cũng chỉ biết kêu khóc thảm thiết trong tuyệt vọng.
Thậm chí nó còn không có ý đồ chạy trốn.
Dáng vẻ tuyệt vọng chịu chết này của con Trành quỷ khiến Dương Húc Minh cảm thấy có gì đó sai sai?
Hắn không tiếp tục chém xuống giết con quỷ, cũng không phải tự nhiên thiện tâm trỗi dậy mà là hắn cảm thấy bầu không khí này có gì đó cổ quái.
Dương Húc Minh lạnh lùng quét mắt nhìn khắp miếu Phật trước mặt, hét lớn:
- “Còn ai khác ở đây không?”
Ngoại trừ điện thờ trước mặt Dương Húc Minh và một bức tượng Phật đang ngồi trên đó, trong căn miếu nhỏ không còn thứ gì khác nữa. Tất cả trống hoác, chỉ có bụi bặm và mạng nhện chăng đầy khắp nơi.
Cuối cùng, Dương Húc Minh nhìn về phía pho tượng Phật trước mắt. Bức tượng này không hề giống với bất cứ tượng Phật nào mà hắn từng gặp trước đó, nó tạo nên một cảm giác kỳ quái lạ lẫm, thậm chí khiến người ta không thể sinh ra hảo cảm với nó.
Nó không hề có vẻ hòa ái dễ gần như đại đa số tượng tiếu Phật, cũng không có biểu tình dữ tợn như nộ Phật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152903/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.