Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Ánh nắng rực rỡ chiếu sáng căn phòng khách quen thuộc. Dương Húc Minh kinh ngạc đứng trước cửa, nhìn Lý Tử đang quay lưng về phía hắn, lúi húi gấp dọn mớ quần áo đã giặt khô để trên ghế sopha.
Nét mặt của hắn ngơ ngác mờ mịt.
Thanh âm Lý Tử vô cùng quen thuộc, một màn này thoạt nhìn hệt như hắn bỗng nhiên trở lại thời điểm lúc xưa, khi Lý Tử còn chưa biến mất khỏi cuộc đời. Khung cảnh đẹp như một bức tranh ký ức. Dương Húc Minh vô thức nói:
- "Làm gì có em… Anh đâu có đắc tội với người nào? Mỗi ngày anh chỉ đến lớp đi học rồi về nhà chơi game. Hoàn toàn là một kẻ hiền lành vô hại!”
Lý Tử vẫn quay lưng về phía hắn như cũ, hí húi thu dọn quần áo trên sopha.
- "Thời gian này em trở về Cửu Giang, một mình anh ở nhà nhớ học bài cho tốt, đừng có ham chơi game cả ngày. Laptop của anh em sẽ mang đi, không cho anh đi ra quán net luôn.
Bao giờ chưa kết thúc thi học kỳ thì anh không được phép đi chơi game. Em sẽ kiểm tra giám sát tài khoản trò chơi của anh.”
- “Anh mà để rớt tín chỉ…” - Lý Tử hừ nhẹ tỏ vẻ uy hiếp - “Kết quả thế nào thì anh tự biết rồi đấy!”
Dương Húc Minh nhăn nhó kêu ca:
- "Oan ức quá Lý Tử đại nhân, anh tuyệt đối sẽ chăm lo học bài, khẳng định sẽ không bị rớt tín chỉ. Bất quá nói đi thì nói lại, nếu như anh học giỏi, không bị rớt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152901/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.