Hành động của Ứng Tư Tuyết khiến Dương Húc Minh trầm tư suy nghĩ. Rõ ràng thanh kiếm này chỉ có hắn mới có thể sử dụng nhẹ nhàng. Còn người khác cầm là trọng lượng bình thường. Đây là nguyên lý gì? Chẳng có tí cơ sở khoa học nào hết!
Dương Húc Minh chợt nhớ đến một chuyện, đó là tên lệ quỷ mập vừa được siêu thoát này. Sinh Tử Lục đã nói, sau khi giải quyết nguy cơ cho Ứng Tư Tuyết, hắn sẽ nhận được một món “thù lao xứng đáng”
Dương Húc Minh vẫn một mực mong chờ món thù lao đó. Cha con nhà này giàu có như vậy, mặc dù chết rồi nhưng chắc hẳn vẫn còn vài khoản tiền cất giấu đâu đó, đủ để cho thành phần nghèo đói như Dương Húc Minh đây thỏa sức tiêu xài.
Hắn còn tính toán đợi về nhà lôi tên mập ra đòi thù lao, ai dè nó tan biến mất rồi. Dương Húc Minh cảm thấy thật sự là uổng phí quá!
- Được rồi, mọi chuyện đã xong rồi, anh cũng phải đi đây!
Dương Húc Minh sờ sờ vết thương trên mặt, nói
- Cảm ơn em đã rửa vết thương cho anh! Sau này gặp lại!
Ứng Tư Tuyết lặng lẽ gật đầu nói:
- Để em chở anh về!
Cô gái không định giữ chân hắn lại khiến Dương Húc Minh khá bất ngờ. Hắn lúng tung gãi tai.
- Ah Uh, không cần không cần. Để anh gọi taxi về cũng được. Em đã vất vả giày vò cả đêm rồi. Cứ ở lại nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi.
Ứng Tư Tuyết buồn rầu nở nụ cười như mếu:
- Đêm nay nhiều chuyện xảy ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152824/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.