Dịch giả: Cua Đá
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, nụ cười của cô trông có vẻ nhạt nhoà. Cảnh tượng này gợi nhớ về tấm hình xa xưa phủ đầy bụi thời gian, nơi mà những người bạn cũ gặp gỡ. Dương Húc Minh đứng đối diện Ứng Tư Tuyết, trầm ngâm một lúc. Cuối cùng hắn đành nhún vai.
- Anh đi đây..
Thời buổi này người có tiền thích làm gì ai mà quản nổi đây.
Hắn theo hướng nhà mình đi lên, bây giờ là hai giờ, so với mấy lần đi sớm về muộn trước đây thì hôm nay hắn về sớm rồi đó. Cơ mà đợi “Hoàng hậu nương nương Lý Tử” phát phiếu bé ngoan cho hắn thì còn khuya nha. Sự việc đêm nay nếu suy xét cẩn thận thì đúng là sấm to mưa nhỏ. Mặc dù xém tí nữa là dính bẫy của con mèo đen chết tiệt, nhưng nhờ có Ứng Tư Tuyết xuất hiện kịp thời để cứu hắn nên cây nến đỏ nhân duyên đỡ phải cháy oan một khúc.
Bây giờ hồi tưởng lại thì có lẽ mèo đen mới là Lệ Quỷ chân chính, còn lão già chỉ là trành quỷ bị mèo đen nô dịch.
Tóm lại năng lực của mèo đen quả thật rất kinh khủng, còn xác chết mặt cười thì yếu hơn nhiều.
Hơn nữa lão quỷ già vì tận số mà chết, chắc không có oán hận gì, oán hận sâu đậm nhất chính là con mèo đen bị hợp táng trong quan tài. Chỉ có điều, lão quỷ già ấy tuy yếu ớt nhưng vẫn là lãnh tụ tinh thần nha. Thân phận và địa vị của cặp lệ quỷ chủ tớ này làm người ta bùi ngùi khôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152825/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.