Dịch giả: BsChien
Trên sàn nhà phòng khách, một cái bóng trắng bệch, béo mập tròn vo nằm co ro. Đáng ra lệ quỷ thường có bề ngoài đáng sợ, nhưng tên quỷ mập ú này thì lại chẳng có chút ghê gớm kinh dị nào.
Nó co ro, hoảng sợ trợn trừng mắt, ngó hai người đang sống sờ sờ trước mặt. Trong miệng nó phát ra âm thanh:
- Hu hu! Ta sai! Ta sai! Tai sai
Ứng Tư Tuyết nhẹ giọng hỏi:
- Cậu sai cái gì? Chúng tôi không có ai trách móc gì cậu đâu!
Bóng con quỷ mập đột nhiên gào khóc:
- Ta sai.... Hu hu hu..... Ta sai.... Thật xin lỗi... Ta sai. Xin mọi người tha thứ.... Hu hu hu
Tiếng khóc bất chợt khiến Ứng Tư Tuyết luống cuống không biết xử lý làm sao, cô vô thức nhìn sang Dương Húc Minh bên cạnh.
Dương Húc Minh bất đắc dĩ lắc đầu:
- Người đã chết, biến thành Lệ quỷ thì rất khó bảo trì lý trí như khi còn sống. Căn cứ kinh nghiệm của anh thì Lệ quỷ là những oán hận và chấp niệm còn sót lại, rất khó nói chuyện giao lưu.
Nghe Dương Húc Minh giải thích, Ứng Tư Tuyết nhìn về cái bóng mập mạp phía trước, giọng càng nhẹ nhàng hiền dịu:
- Tiểu Bạch, chúng tôi không có trách cậu. Cậu đừng khóc nữa, không ai trách móc gì đâu. Cậu còn nguyện vọng gì, cứ nói với mình này!
Mình rất cảm ơn cậu sau khi chết vẫn còn nhớ đến mình. Cũng rất cảm kích cậu đã nhờ anh Minh đến cứu mình. Nếu không có hai người, hiện tại mình đã bị lão già kia giết chết rồi!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152823/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.