Dịch: Cua Đá
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Suy luận của Ứng Tư Tuyết làm Dương Húc Minh bỗng chốc nghẹn lời. Thằng ku Tôn Hưng Diệu đúng là cực phẩm mà. Đổ một đống tiền để chuyển đến Lục Bàn Thuỷ, căn biệt thự hoành tráng như thế dù thuê hay mua thì cũng hết một mớ tiền nhiều như nước sông Đà đó nha. Chưa kể còn một đống mô hình silicon và đồ chơi game các kiểu con đà điểu nữa, rõ ràng là hắn có ý định an cư lạc nghiệp mà.
Yêu một cô gái mà có thể đánh đổi đến như thế, lại chỉ muốn từ xa đứng ngắm người mình yêu chứ không dám lại gần? Đừng nói bén mảng đến gần, ku cậu chuyển nhà đến Lục Bàn Thuỷ Ứng Tư Tuyết cũng có biết đâu.
Thậm chí cha con ông otaku ngắm gà khoả thân hai năm nay rồi cô nàng cũng chẳng hề hay biết. Đây mà là thầm mến sao? Đây rõ ràng là tình si. Mê muội đến tột đỉnh chính là tình si cmn rồi.
Thuần khiết si tâm vọng tưởng so với đơn phương thầm mến sâu nặng gấp bội. Dương Húc Minh lén lút nhìn hộp gỗ, phát hiện hộp gỗ không có bất kỳ phản ứng nào.
Vì vậy, hắn đành giả chết bắt quạ đánh trống lảng cho xong.
Hắn giả lả chuyển chủ đề:
- Sao em lại liên tưởng tới chuyện này rồi? Anh chỉ tò mò mà hỏi, chứ có nói bạn anh là Tôn Hưng Diệu đâu.
Ứng Tư Tuyết như đã đoán trước, híp mắt cười hỏi:
- Vậy bạn của anh là ai? Anh nói thật đi nào, em thực sự tò mò đó. Trên cõi đời này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152812/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.