Dịch: BsChien
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Ngũ Hưng Lượng vừa nói xong, Dương Húc Minh bên cạnh hừ một tiếng, đáp:
- Yên tâm, xảy ra chuyện gì thì tự tôi sẽ xử lý, không cần chú phải bận tâm.
Ngũ Hưng Lượng nhìn chăm chăm thanh niên trước mặt, sau đó lắc đầu.
- Nhìn thì cậu bạn này của cô Ứng có vẻ không tin tưởng tôi… Cũng được, dù sao tối nay sẽ biết rõ ràng ngay thôi.
Ngũ Hưng Lượng nhếch mép cười tỏ vẻ cao thâm mạt trắc:
- Hi vọng đến lát nữa cậu bạn này có thể vẫn giữ được sự tự tin mạnh mẽ như bây giờ!
Dương Húc Minh liếc mắt, trực tiếp đi vào trong phòng khách, không để ý đến Ngũ Hưng Lượng.
Ứng Tư Tuyết lúng túng cười nói:
- Cậu bạn này của cháu không tin chuyện ma quỷ… Xin chú Ngũ thứ lỗi!
Ngũ Hưng Lượng bình tĩnh nhẹ gật đầu:
- Ừ tôi cũng thấy rồi. Dù sao những thanh niên khỏe mạnh tinh thần tốt thì quỷ cũng sẽ ít trêu chọc vào. Cho nên hắn không tin có quỷ cũng là bình thường – Ngũ Hưng Lượng nhếch mép – Người ta vẫn nói quỷ cũng sợ kẻ ác!
Đây là một câu nói móc mỉa mai Dương Húc Minh, nhưng hắn ngồi ở ghế sopha tỉnh bơ, căn bản coi như không thèm nghe thấy.
Ứng Tư Tuyết mời Ngũ Hưng Lượng vào phòng, nói:
- Đồ đạc trong nhà đã bị dọn hết ra ngoài rồi, có chút thất lễ, mong thầy Ngũ thứ lỗi cho!
Căn phòng khách rộng lớn trống trải chỉ còn cái ghế sopha. Ngũ Hưng Lượng ngồi xuống ghế, tỏ ra dễ dãi:
- Không việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152813/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.