Dịch: Doãn Đại Hiệp
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Ứng Tư Tuyết nói nhỏ nhẹ, Dương Húc Minh nghe không rõ ràng lắm. Nhưng đại khái là cô ấy đang khen hắn?
Nhưng cô hâm mộ Lý Tử là có ý gì?
Dương Húc Minh thấy xấu hổ.
Được một cô gái xinh đẹp khen, đáng ra hắn phải vui vẻ mới đúng.
Nhưng vừa nghĩ tới Lý Tử, Dương Húc Minh lại cảm thấy mắc cỡ.
Lý Tử đã trở thành lệ quỷ, hạnh phúc cái con khỉ. Cô gái nhỏ này đang khen người à? Có ai khen người như vậy sao?
Dương Húc Minh có chút lúng túng đánh trống lảng:
- Tóm lại an toàn của em không có vấn đề. Lúc em ra về, thật ra anh có thể gọi em lại.
- Nhưng nghĩ đến Ngũ Hưng Lượng có thể sẽ âm thầm theo dõi em, anh liền chờ một chút xem ông ta có hành động gì đáng ngờ không.
- Nhưng sau khi em đi, ông ta khóa cửa lại. Anh cũng không nghe được ông ta làm gì trong phòng. Có lẽ phải đợi đêm nay ông ta đến thì mới nói tiếp được.
Dương Húc Minh giải thích một chút, sau đó cùng Ứng Tư Tuyết đi vào biệt thự.
Ứng Tư Tuyết lấy lại bình tĩnh, thoát khỏi cảm giác lo lắng kia.
Cô nói: - Muộn rồi anh có đói bụng không? Em làm ít đồ ăn cho anh.
Dương Húc Minh hơi kinh ngạc: - Em biết nấu ăn á?
Chẳng phải các đại tiểu thư con nhà giàu thường thuê quản gia hoặc đầu bếp nấu ăn ư?
Ứng Tư Tuyết cười nói: - Ở một mình nhàm chán nên em tìm một thứ gì đó để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152811/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.