Dịch giả: Doãn Đại Hiệp
Xem ra, Mạnh Chí Thành thực sự rất tức giận. Dù thời gian đã qua hai năm, khi gã kể lại sự việc hôm đó, toàn thân gã run rẩy vì tức.
Tên to con chỉ đứng bên trong bóng tối, lẳng lặng nhìn gã. Trong bóng đêm, Mạnh Chí Thành không thấy rõ nét mặt của hắn.
Nhưng tên to con dường như rất thích nghe chuyện này của gã. Đối phương hỏi:
- Sau đó thì sao? Anh bạn giết cô ta à?
Mạnh Chí Thành đứng ở đó, thở hổn hển, có vẻ thấm mệt. Cũng có tức giận. Một lát sau, gã hung hăng lấy xẻng xúc đất, có vẻ như đang trút giận.
Gã nói:
- Không có! Khi đó tao không hề muốn giết nó.
- Mày không tưởng tượng ra được con quỷ cái đó thần kinh như thế nào đâu!
- Sau khi ăn hai cái bạt tai, ả đột nhiên tỉnh táo lại, không nói gì cả. Ngay khi tao vẫn còn đang nghĩ có phải nó bị đánh ngu người hay không, nó đột nhiên lại thay đổi chủ ý, nói muốn cùng tao làm tình.
Mạnh Chí Thành nói:
- Lúc đó không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, thấy con ả đột nhiên lại đồng ý quan hệ, trông dáng người nó thật đẹp, mà tao cũng nhịn từ lâu, thế là tao tin ả.
- Ngay từ đầu, nó rất phối hợp.
- Nhưng chơi được cmn một nửa, ả ta đột nhiên nói tao làm ả đau, rồi ả đẩy tao ra, ngồi khóc ở đó, sau đó dưới chân con quỷ cái đó bắt đầu chảy máu.
Mạnh Chí Thành nói:
- Sau đó con điên này nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152791/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.