Dịch giả: Doãn Đại Hiệp
Giữa màn đêm nơi rừng sâu núi thẳm, Mạnh Chí Thành quỳ gối bên cạnh hố chôn xác bị bao tải trùm lên đầu, hai tay bị trói sau lưng.
Dây thừng còn thừa bị Dương Húc Minh buộc lại trên cây sồi trước người hắn.
Cho dù Mạnh Chí Thành muốn chạy trốn, cũng không chạy được. Xong xuôi, Dương Húc Minh mới thảnh thơi lấy điện thoại di động ra bật ghi âm, yêu cầu Mạnh Chí Thành khai thật sẽ được khoan hồng. Mặc dù đêm nay hắn muốn đến siêu độ oán hận của nữ quỷ, nhưng cũng không có nghĩa Dương Húc Minh bỏ qua tên tội phạm cưỡng hiếp giết người này. Xử lý xong nữ quỷ thì gọi 110 báo án, biết đâu lại nhận được thêm mấy chục ngàn tệ tiền thưởng. Nghĩ mà phê.
- Đến đây, kể hết tội ác của anh bạn ra nào.
Dương Húc Minh vác thanh Sát Phụ kiếm, nói với Mạnh Chí Thành đang quỳ bên hố:
- Lần này phải ăn ngay nói thật.
Bên cạnh cái hố, Mạnh Chí Thành quỳ đến phát run.
Gã hoảng sợ:
- Anh Kira Yoshikage, tôi... tôi khai thật! Tôi sẽ khai hết!
- Ok bây bi, vậy anh bạn nói đi, từ chỗ anh bạn bắt đầu nói láo trở đi.
Dương Húc Minh nói như vậy.
- Vâng, lần này tôi không nói láo!
Mạnh Chí Thành liều mạng gật đầu, nhìn chỉ muốn ngay lập tức ôm chân Dương Húc Minh cầu xin tha thứ.
Gã vội vàng nói:
- Tôi vừa rồi có nói láo, mặc dù trong lúc vô tình tôi gặp được cô ta.
- Cô ta nói muốn trả ơn tôi. Còn cố ý kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152792/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.