Dịch giả: BsChien
“Ngồi đây bên em trong màn đêm, nhẹ nhàng mái tóc em kề vai, rồi vì sao kia âm thầm hát, người ơi có nhớ anh nhiều không?...”
Tiếng chuông điện thoại kêu vang khiến Dương Húc Minh đang ngủ say bừng tỉnh giấc. Hắn mơ màng vươn tay lấy điện thoại để trên tủ đầu giường.
Dưới ánh nắng chói chang chiếu vào từ cửa sổ, Dương Húc Minh nhìn màn hình điện thoại, xem tên người đang gọi đến…
....
- Vương ca? - Dương Húc Minh đánh một cái ngáp – Mới sáng sớm tìm em có chuyện gì không?
Bên kia truyền đến giọng của Vương Trấn:
- Mới sáng sớm? Bây giờ là mười một giờ rồi ông nội, lại còn sáng sớm nữa. Cậu em giờ giấc sinh hoạt hơi bị khác người đấy nha!
Dương Húc Minh dụi dụi mắt, ngồi dậy.
- Biết làm sao được anh ơi! Đêm qua em đánh lộn với nguyên bầy lệ quỷ. Sau đó đi bộ trên đường tối mò hơn một tiếng, tận hai giờ sáng mới mò về đến nhà đi ngủ. Mệt mỏi lắm anh à!
Hắn ăn ngay nói thật, nhưng Vương Trấn hiển nhiên không tin mấy chuyện ma quỷ của hắn một chút nào.
- Vậy đại sư trừ ma có muốn nghe tin tức mới nhất của anh đây không? Anh đã hỏi thăm giùm cậu thông tin vụ án bên Cửu Giang, có tin mới đây này.
Nghe được câu này, Dương Húc Minh tỉnh hết cả người
- Vụ án Lý Tử có tiến triển mới rồi hả anh?
Vương Trấn cười ha hả nói:
- Không có.
- Vậy chứ tin tức mới gì? - Dương Húc Minh chưng hửng hỏi.
- Thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152783/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.