Dịch giả: BsChien
Dưới ánh mặt trời chói chang, Dương Húc Minh nhìn Sinh Tử Lục trong tay, suy nghĩ một hồi rồi viết:
- Chuyện gì đã xảy ra với chiếc giày thêu màu đỏ vậy đại ka? Sao nó đột nhiên nổ tung?
Lần này hắn chờ hai phút thì mới thấy chữ viết tan đi, rồi đợi thêm ba phút nữa, câu trả lời của Sinh Tử Lục mới hiện ra:
Siêu độ oán hận Lệ quỷ. Nhận được lễ vật quý giá
Giày thêu màu đỏ có thể cắt đứt liên hệ nô dịch giữa Trành quỷ và Lệ quỷ. Giúp chú em có thể chém giết Trành quỷ thoải mái.
Ngoài ra trên giày thêu còn lưu lại lực lượng cảm tạ, có thể cứu chú em vào phút cuối gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Hiện giờ chú đã mất một chiếc giày, sau này thu hồi chiếc giày kia thì phải cẩn thận giữ gìn.
Mất nốt chiếc giày ấy thì chú em không cách nào đối phó Trành quỷ kia.
Đôi giày thêu màu đỏ này còn quý giá hơn tưởng tượng của chú em đấy!
Đọc những dòng trả lời này của Sinh Tử Lục, Dương Húc Minh không biết nói gì nữa. Tối qua giày thêu nổ tung cứu hắn là lực lượng cuối cùng mà chị em họ Tưởng lưu lại hay sao? Sau này thu hồi lại chiếc giày thêu kia, phải cẩn giận giữ gìn mới được.
Bất quá nghĩ đến tình huống tối qua, Dương Húc Minh liền thấy nhức cả đầu. Hắn hoàn toàn không ngờ nữ quỷ kia lại khủng bố như vậy, trong nháy mắt đã áp chế tất cả năng lực phản kháng của hắn. Nếu không phải giày thêu tự bạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152784/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.