Dịch: VoMenh
Nhóm dịch: Vô Sĩ
Bóng đêm dày đặc giữa miền rừng núi lúc nửa đêm.
Con đường nhựa đen kịt không một ánh đèn, không một hơi thở sự sống.
Dù có vài tia sáng lẻ loi hắt đến từ ngôi chùa Linh Sơn ở phía đằng xa, nhưng ánh đèn đơn chiếc kia đã bị rừng cây dày đặc hai bên đường ngăn đón. Nơi đây có hàng quán khá là nhộn nhịp lúc ban ngày, các bãi đậu xe tạm bợ san sát, thế nhưng hiện tại cảnh vật lại xơ xác, tiêu điều. Những túp lều xa xa tựa như những tòa nhà ma đen nhánh, âm u lạnh lùng.
Sau khi rời khỏi biệt thự, Dương Húc Minh cũng chẳng gặp bất cứ một ai trên suốt quãng đường đi.
Thật ra nơi này cũng thuộc dạng thâm sơn cùng cốc, dù xung quanh có một vài hộ dân cư nhưng ai là rãnh rỗi sinh nông nổi ra đi dạo giờ này. Gần đây lại có một toàn biệt thự bị đồn thổi là có ma ám nữa.
Dương Húc Minh lấy điện thoại ra định lên mạng gọi một chiếc BNS Car, thế nhưng cuối cùng hắn phát hiện xung quanh chẳng có bất cứ tài xế nào đang hoạt động cả.
Đúng là rừng sâu núi thẳm mà!
Hắn thở dài một hơi, gánh hộp gỗ đi tiếp, ngậm ngùi cuốc bộ về nội thành.
Nhưng như vậy cũng tốt, hắn tiện đường ghé ngang qua nhà hai anh em họ Hồng luôn, xem thử hai linh hồn lạc lối trốn vào bên trong thanh kiếm có đúng là bọn họ hay không.
Bước một mình trong đêm, Dương Húc Minh cảm giác thời gian trôi qua thật chậm,
Cảm giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152782/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.