Dịch: VoMenh + BsChien
- Chị Cố, khách phòng 302 ra ngoài rồi, chị đi make-up phòng đó đi nghen.
- Phòng 302, chị nghe rõ.
Nghe xong chỉ thị từ bộ phận buồng phòng, Cố Nguyệt Nga đẩy chiếc xe chứa thiết bị quét dọn tiến về phòng 302.
Bà ta đã làm việc tại khách sạn này 2 năm rồi, mặc dù chưa được tính là thâm niên nhưng cũng coi như là nhân viên nhiều năm.
Những người ở độ tuổi trung niên như bà ta, ngoại trừ làm nhân viên quét dọn buồng phòng tại khách sạn thì có vẻ như chẳng còn sự lựa chọn nào khác nữa rồi.
Bà ấy không biết dùng máy vi tính, lại chẳng biết sử dụng internet, chả có vốn để bán buôn, lại không muốn đi làm công, cuối cùng đành chọn công việc nhân viên dọn phòng tại cái khách sạn này để nuôi sống bản thân.
Tiền lương không cao lắm nhưng ở đây chính là cái vị trí duy nhất mà Cố Nguyệt Nga có thể xin vào làm.
Bên cạnh đó, tuổi nghề qua vài năm, bà ta cũng khá thạo việc.
Xe chở dụng cụ dừng lại trước cửa phòng 302, Cố Nguyệt Nga dùng thẻ nhân viên quẹt mở cánh cửa phòng ngủ.
Người thuê phòng này có lẽ là một cặp tình nhân, vì thế ga giường bị xốc xếch toàn bộ, thậm chí có một vài vết chất lỏng khô dính trên sàn nhà.
Cố Nguyệt Nga chẳng có gì ngạc nhiên với hiện trạng trước mắt.
Làm nhân viên vệ sinh buồng phòng hai năm trong khách sạn, bà ta gặp cảnh tượng như thế này quá nhiều. Đặc biệt là trong hai năm gần đây, lượng du khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152718/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.