Dịch: BsChien + VoMenh
Trong phòng 302, Cố Nguyệt Nga vẻ mặt hoảng sợ ngồi co quắp tại góc tường. Bà ta trơ mắt nhìn thanh niên cao lớn kia bỏ đi, bước chân trên hành lang xa dần xa dần rồi im bặt, chỉ có bà ta vẫn ngồi co quắp tại nơi đây.
Sắc mặt Cố Nguyệt Nga tái mét. Đôi giày thêu màu đỏ kia bà ta không thể nào quen thuộc hơn được, ở trong ác mộng bà ta đã nhìn thấy rất nhiều lần. Suốt ba năm nay, trong từng cơn ác mộng, bà ta thường xuyên nhìn thấy một cô bé chết thê thảm, trừng đôi mắt oán độc nhìn chằm chằm bà ta. Trên chân cô bé kia cũng mang đôi giày thêu màu đỏ, vậy mà bây giờ đôi giày đã xuất hiện trước mặt bà ta rồi.
Thanh niên kia rốt cuộc là ai...
Cố Nguyệt Nga tay run run, lấy bộ đàm ra, gọi cho lễ tân
- Lễ tân… Lễ tân … các cô… Các cô có nhìn thấy một người thanh niên khoảng 20 tuổi, dáng người cao lớn, sắc mặt tái nhợt hay không?
Bên trong bộ đàm truyền đến giọng của cô lễ tân:
- Hả? Là người quen của chị Cố đến tìm chị lúc nãy đó hả? Anh ta vừa mới đi khỏi rồi.
Nghe câu trả lời của nhân viên lễ tân, Cố Nguyệt Nga kinh hoảng.
- Hắn tới tìm chị? Hắn.. Hắn có nói gì nữa không?
- Hắn nói hắn là người quen của chị Cố, đến tìm chị có chút việc, cho nên em bảo hắn đi lên lầu… Có chuyện gì không ạ?
Cố Nguyệt Nga câm nín một lát rồi nói:
- Sau này nếu anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152719/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.