Dịch giả: VoMenh + BsChien
Lời kể của ông lão đã cung cấp cho Dương Húc Minh thêm nhiều chi tiết hơn.
Cuối cùng, hắn đã hiểu rõ sự kiện ma quái bên trong căn nhà màu đỏ, cũng rõ ràmg lý do vì sao hai chị em đó lại oán hận mẹ nó đến vậy.
Một người mẹ tự giam mình trong cái thế giới khép kín cơ bản là không thể nào mang đến tình mẫu tử ấm áp dành cho hai người con.
Từ ngoài nhìn vào, người ta có thể ngộ nhận đó là ba mẹ con sống nương tựa lẫn nhau, thực tế chỉ là hai chị em cùng nhau đùm bọc. Trong khi đó, mẹ của hai bé gái đó chính là một kẻ dư thừa trong cái nhà này.
Bà ta mãi mãi chỉ nghĩ đến bản thân, nhốt mình trong một thế giới riêng biệt. Dù cho chồng con có gặp phải biến cố gì đi nữa, thì bà ta cũng mặc kệ.
Người mẹ như vậy...
Dương Húc Minh nín lặng hồi lâu rồi hỏi:
- Sau đó bà đồng cốt kia có hành động gì nữa không? Biết bà ta hiện tại ở đâu không vậy ông?
Ông lão lắc đầu:
- Ta cũng không biết. Từ hôm đó, bà đồng kia cũng không có ghé thăm trấn Song Dát này."
- Năm ngoái, một người họ hàng của bà ta tại trấn này tổ chức đám cưới, bà ta cũng không hề xuất hiện. Ông biết rõ bà ta vẫn chưa chết nha, chỉ là chả biết bà ấy trôi dạt đến xứ nào thôi.
Dương Húc Minh nghĩ ngợi tầm hai giây rồi hỏi:
- Thưa thầy Ngụy, thầy có nghĩ là chú Tưởng báo mộng cho cháu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152717/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.