Dịch giả: BsChien + VoMenh
Trong bóng đêm im ắng tĩnh mịch, bóng đen nho nhỏ chậm rãi bước tới trước một bước, vừa đúng chỗ ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu chếch vào, nhờ ánh trăng lạnh lẽo, Dương Húc Minh rốt cuộc nhìn thấy vóc dáng cơ bản của bóng đen.
Đúng là một cô bé gái, cao đại khái chừng một mét, thân hình nhỏ bé yếu đuối. Ánh trăng lấp loáng soi rõ hơn vào cô bé, trong nháy mắt, Dương Húc Minh thấy tim như thắt lại.
Đây là một cái xác chết đang thối rữa.
Không sai, chính là một cái xác hư thối. Không phải là bóng trắng quỷ dị, cũng không phải bé gái xinh xắn đáng yêu, mà đang đi vào phòng chỉ vẻn vẹn là một một cái xác thối rữa.
Dưới ánh trăng u ám, xác chết nho nhỏ từ từ tiến tới. Chân trái của nó đã hoàn toàn thối rữa, lộ ra xương cốt trắng bệch, phía trên chân trái còn chút ít thịt treo lủng lẳng, theo từng bước đi của nó, những miếng da thịt rữa lắc lư như muốn rơi ra, phần dưới chỉ có xương trắng thì bất lực kéo lết trên mặt đất.
Ngược lại bên chân phải của nó thì vẫn còn duy trì nguyên vẹn hình dáng, cũng chưa có bị thối nát. Phần nửa người trên của nó vẹo vọ méo xệch, chỗ bả vai tiếp nối với nửa lồng ngực đã hư thối, quần áo rách nát lộ ra những dải xương sườn dài nhỏ cong vẹo.
Về phần hai tay của xác chết thì lại càng thê thảm, tựa hồ như đây là phần đầu tiên bị thối rữa, toàn bộ trên bàn tay không còn tí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152701/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.