Dịch: BsChien + VoMenh
Trong ánh sáng u ám, Dương Húc Minh thấy căn phòng ngủ của hai chị em Tiểu Vũ vẫn duy trì bộ dáng nguyên bản, quyển nhật ký vẫn nằm yên lặng trên bàn học, hết thảy đều giống như lúc hắn rời đi. Không chút do dự, Dương Húc Minh đi đến bên cửa sổ, hắn cất bước hết sức nhẹ nhàng, cố gắng không phát ra tiếng động.
Đứng sau cửa sổ, Dương Húc Minh lặng lẽ nhìn ra ngoài xuyên qua lớp kính mờ đục, ngọn núi hoang phía ngoài một màu đen thăm thẳm như một con quái vật khổng lồ đang há mồm muốn cắn nuốt hết thảy mọi thứ. Căn nhà màu đỏ giống như con thuyền nhỏ phiêu lãng trên biển rộng đen ngòm, những ngọn sóng bóng đêm thâm trầm khủng bố, chập chờn chồm lên như muốn nhấn chìm hoàn toàn tất cả vào bóng tối vô tận.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, một bóng người trắng bệch lẳng lặng đứng trước cửa căn nhà màu đỏ. Nó quay lưng về phía Dương Húc Minh nên hắn không thấy rõ khuôn mặt, nhưng nhìn phía sau giống như một người bị suy dinh dưỡng với bộ dáng gầy gò quá mức. Thỉnh thoảng cái bóng trắng bệch này co gập người lại phát ra một trận ho khan thống khổ.
Thì ra tiếng ho khan lúc nãy chính là của nó phát ra. Dưới ánh trăng, nó chậm rãi bước tới chậu than trước cổng, sau đó ngồi xổm xuống. Nó chậm rãi thò hai bàn tay trắng bợt vào trong chậu than, tựa hồ như tìm kiếm thứ gì trong đó.
Nó mò mẫm tìm kiếm một hồi nhưng chỉ lấy ra được chút tro giấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152700/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.