Trong tủ quần áo, Dương Húc Minh khuôn mặt đờ đẫn nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại di động, hắn đã không còn băn khoăn thắc mắc vì sao điện thoại hắn đã để ở bên ngoài trước khi vào nhà này nhưng mà giờ lại tự động nằm trong túi quần, hắn cũng chẳng xoắn xuýt tại sao chuông điện thoại báo cuộc gọi đến nhưng lúc mở ra chỉ có mỗi tin nhắn, dù chuông báo tin nhắn trong máy hắn chỉ để báo 1 tiếng bíp.
Thắc mắc nữa thì lại thành thằng ngu mất rồi, có ngu mới đi tìm quỷ mà thắc mắc.
... Nhưng mà dù là biết như vậy, nhưng bây giờ tin nhắn này hắn định trả lời lại hay là không đây? Dương Húc Minh bối rối không cách nào quyết định được. Trong phút chốc hắn tựa hồ trở lại thời điểm hắn mới bắt đầu yêu Lý Tử, lúc đó hắn cũng hay cầm điện thoại, nhìn chăm chăm vào tin nhắn Lý Tử gửi đến, bối rối không biết trả lời cô ấy như thế nào cho phải.
Loại cảm giác quen thuộc này khiến hắn chẳng thấy vui chút nào, cuối cùng hắn hít một hơi thật sau, ngón tay run run bấm điện thoại:
- Chờ chút xíu anh về liền đây!
Rồi hắn bấm Gửi đi...
... Gửi đi thất bại!
Rất hiển nhiên, làm gì có số điện thoại người gửi để cho hắn gửi trả lời được, người sống bình thường cũng không thể nhắn tin mà không để lại số điện thoại huống gì ở đây chỉ là một mớ ký tự loằng ngoằng loạn xạ.
Trong tủ Dương Húc Minh lẩm bẩm:
- Không phải là anh không trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152702/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.