Dịch: BsChien + VoMenh
Gió lạnh thét gào trên con đường tối đen hun hút. Song Dát trấn vài tiếng trước đèn đuốc còn sáng trưng, đến giờ đa số đã tắt ngúm.
Hiện tại đã là nửa đêm về sáng. Thị trấn không có đèn đường, bóng đêm triệt để bao phủ toàn bộ nơi này.
Dương Húc Minh bước ra khỏi cổng quán net, ánh đèn mờ nhạt trong quán đổ dài bóng của hắn lên con đường trước mặt. Gió lạnh thổi ùa đến, hắn vô thức khép chặt vạt áo lại.
Khá là lạnh giá…
Hiện tại rõ ràng là tháng bảy, giữa mùa hè, nhưng ở thành phố Lục Bàn Thủy này thời tiết lại lạnh lẽo đến khó tin. Ban ngày còn đỡ, về đêm trên đường gió lạnh heo hút khiến cho người nào ăn mặc mong manh sẽ dễ bị cảm lạnh như chơi.
Giống như là Dương Húc Minh hiện giờ.
- Biết vậy lúc sáng mặc thêm cái áo khoác…
Dương Húc Minh lẩm bẩm trong miệng, một mình bước trên con đường tối đen như mực. Trong tay hắn cầm một cái đèn pin, cái đèn pin này hắn vừa mua xong tức thì, nó cũng là đạo cụ duy nhất mà Dương Húc Minh chuẩn bị cho chuyến thám hiểm lần này.
Dù sao đi vào căn nhà kia cũng không được mang theo hung khí, cho nên ngoài cái đèn pin chiếu sáng thì hắn cũng không biết nên cầm theo vật gì.
Sờ sờ vào cây nến đỏ trong túi, Dương Húc Minh cảm thấy trong lòng yên ổn đôi chút!
Hắn tiếp tục bước tới phía trước.
Song Dát trấn lúc nửa đêm hoàn toàn khác biệt với vẻ náo nhiệt ban ngày. Trên con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152688/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.