Dịch: BsChien + VoMenh
Đi ngược lại con đường cũ, Dương Húc Minh nhanh chóng xuyên qua rừng trúc, rừng ngô, trở lại thị trấn.
Hắn nhìn đồng hồ, thấy còn sớm nên đi vòng vòng trong trấn tìm một quán net để ngồi. Từ giờ tới 2h sáng còn 8 tiếng nữa, hắn chỉ có thể kiếm quán net ngồi giết thời gian.
Nhà thì rõ ràng là hắn không dám về rồi. Lúc hai cảnh sát rời đi, cửa phòng Lý Tử đang đóng chặt bỗng từ từ mở ra, Dương Húc Minh đến giờ vẫn không thể quên được cảnh đó. Bây giờ mà về nhà thì giống kiểu mời mọc Lý Tử tiếp tục bóp cổ hắn rồi.
Nến đỏ quý giá như vậy, hắn không thể tùy tiện lãng phí hết được.
Với lại là đàn ông con trai, chỉ cần một cái máy tính nối mạng, như vậy là đủ. Dù là ở nhà hay quán net cũng đều giống nhau, kiếm một chỗ chơi giết thời gian.
Hiện tại Dương Húc Minh cũng không có việc gì khác để làm. Sinh Tử Lục đã ghi rõ không cho phép hắn mang bất kỳ vũ khí nào đi vào, còn dặn kỹ hắn nhất định phải tới đó vào lúc 2 giờ sáng, chỉ có thể đi vào một lần duy nhất. Trước 2 giờ sáng thì Dương Húc Minh cũng chỉ biết chờ đợi thôi chứ không còn lựa chọn nào khác.
Với lại lúc lên mạng, hắn có thể tranh thủ tìm kiếm thông tin, hỏi đám cư dân mạng xem có cao nhân nào biết lai lịch căn nhà màu đỏ cùng với cái cây kỳ quái kia không.
Dương Húc Minh bất luận nhìn thế nào cũng cảm thấy cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152687/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.