Dịch: BsChien + VoMenh
Nghe được giọng nói của ông lão, Dương Húc Minh giật mình nhận ra ông ta chính là lão hiệu trưởng trường học mà ban ngày hắn mới gặp phải.
Ông ta nửa đêm không ngủ mà lại đi đến trước cổng căn nhà màu đỏ quỷ dị này để làm cái gì?
Mà Tiểu Hân hình như là tên cô em gái trong gia đình bốn người bị mất tích kia. Vậy là họ trước đây có quen biết nhau, ông già này còn là thầy giáo của Tiểu Hân.
Dương Húc Minh nhíu mày.
Hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng của ông lão, tự hỏi có nên hay không đi qua đó hỏi chuyện. Không nghi ngờ gì là ông lão này biết chút gì đó, cho nên ban ngày ông ta nghe việc Dương Húc Minh muốn tìm đến căn nhà đỏ mới có phản ứng kịch liệt như vậy.
Nhưng nếu như bây giờ Dương Húc Minh bước ra, liệu ông lão có đem sự thật nói hết cho hắn nghe không?
Dương Húc Minh cúi đầu nhìn đồng hồ. Hiện giờ đã 1h55p, sắp sửa đến 2h.
Ông lão kia cũng vừa nhìn đồng hồ và sau đó đứng lên. Ông ta ngước mắt nhìn căn nhà màu đỏ, sau đó chậm rãi lui lại. Không sai, không phải quay người rời đi mà chậm rãi bước lùi lại.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, một ông lão tóc hoa râm, toàn thân đen nhánh, nhìn chăm chăm vào căn nhà màu đỏ, chân thì chậm rãi bước lui ngược lại.
Hình ảnh như thế nhìn kiểu gì cũng đều thấy thật là kinh dị.
Núp xa xa, Dương Húc Minh lẳng lặng nhìn xem, cố gắng không làm kinh động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tat-ca-ban-gai-cua-toi-deu-la-le-quy/1152689/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.