Tôi hét lên một tiếng, lùi lại rồi chạy thật nhanh ra khỏi chỗ đứng. Tai tôi đỏ bừng vì sợ hãi.
Lại gần chỗ lũ trẻ con đang tò mò chờ đợi tôi, tôi run rẩy đứng dựa vào tường.
"Sao thế chị Ly??"
"Trong đấy có gì..?"
"Nói đi chị Ly!!!"
Tôi vẫn đứng im lặng thở dốc, vẫn chưa hoàn hồn.
Đúng lúc tôi ghé mắt vào khe hở đó nhìn, một con mắt đã chờ đợi tôi sẵn ở đó. Ánh mắt ấy đỏ ngầu, trông hết sức điên dại. Hình dáng người đó thông qua khe cửa thoang thoáng giống một người đàn ông gầy gò, tóc tai lơ thơ.
Vì quá bất ngờ nên tôi đã nhảy ngược ra sau như thế.
Còn một điều kì lạ nữa.
"Căn...căn phòng màu đen..." Tôi lắp bắp nói với lũ trẻ.
"Cái gì cơ?"
"Căn phòng đó...đen sì luôn! Tường toàn màu đen thôi..."
"Thật á? Chị có nhìn nhầm không đấy? Trong phòng đó có ai không?"
"Ử..có người..."
Tôi mông lung nghĩ ngợi trong khi lũ trẻ vẫn lao nhao bàn tán. Dưới ánh đèn vàng lờ mờ, thấp thoáng sau lưng người đàn ông ấy, tôi vẫn nhìn thấy mảng tường đen sì trống trơn đầy kì quái. Liệu có phải cả căn phòng ấy đều sơn màu đen không? Tại sao người trong căn phòng ấy lại không bao giờ ra ngoài cả? Căn phòng đó ẩn chứa bí mật gì? Tại sao người lớn cấm chúng tôi lại gần căn phòng?
Những thử thách phía sau thằng Thành đưa ra thì tôi quả thực không dám tham gia nữa. Chúng nó thi đi bộ ở cầu thang một mình 5 lần, đóng cửa nhà vệ sinh tầng dưới, tắt đèn chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229212/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.