Không khí của buổi họp lớp vẫn vui vẻ và ồn ã sau những lời nói nửa đùa nửa thật của tôi.
"Thế á? Mày nhìn thấy ma thật á?"
"Thế giờ còn nhìn thấy không?"
Tôi lắc lắc đầu, mỉm cười. Chúng nó đâu biết rằng phải trải qua bao nhiêu cố gắng, tôi mới có được cuộc sống bình thường như bây giờ. Rất may mắn rằng sau đó tôi đã gặp được một người thầy cứu vớt cho cuộc đời tôi.
Tôi bấm bấm con Liên, dò hỏi: "Thế...sau khi tao đi, có gì khác biệt không?"
Con Liên cau mày nhớ lại. Quả thực cũng khá lâu rồi, khi ấy chúng tôi còn nhỏ, có thể nó cũng không nhớ rõ được tường tận.
"Ừm...Tao cũng nhớ đợt đó...tầng 4 khá là loạn. Khi ấy mình vẫn học lớp 5 còn gì. Nhưng cô giáo chủ nhiệm dặn các bạn không được kể gì linh tinh với mày, để mày ổn định sức khỏe, nên bọn tao không kể gì nữa...Lên lớp 6 thì mỗi đứa một trường..."
"Thế à...tầng 4 loạn lên là sao mày?"
"Tao cũng không nhớ rõ lắm. Chỉ nhớ là có những đợt người ở trên tầng 4 xuống ở nhờ tầng nhà tao để giải quyết gì ở trên ấy. Có thầy cúng về, cúng bái hay làm gì đó phức tạp lắm. Mấy tháng mới yên cơ...Giờ khu tập thể cũ của mình như thế nào tao cũng không biết nữa. Vì lên cấp 2 nhà tao cũng chuyển khỏi đó rồi."
"Tự nhiên tao tò mò quá ấy. Không biết những gì tao thấy có phải sự thật không nữa?"
"Thế thì mày thử hỏi những người bạn cũ xem. Người lớn ấy. Có thể họ còn nhớ..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229213/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.