Cả tầng 4, thậm chí là cả khu tập thể xôn xao vì cái chết bất thường của chị Ba. Sáng sớm bà Thắm dậy như thường lệ để chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà thì không thấy đứa con gái thứ ba của mình nằm ở trên giường nữa.
"Thôi chết rồi!" bà Ba lo lắng chạy khắp căn nhà nhỏ xíu của mình tìm, chạy cả lên gác xép nhưng không thấy con đâu. Bà không hiểu nó có thể đi đâu được. Bà gọi cả ông Ngang đi tìm con. Thông thường, bà nằm với chị Ba trên chiếc giường gỗ cũ kĩ phía sau sập tủ ngăn với phòng khách, còn ông Ngang sẽ nằm ở trên gác xép. Đêm hôm trước bà Thắm mới được mấy người bạn cho ít tâm sen, bà bèn làm ấm trà pha cho chồng cùng uống. Vợ chồng lớn tuổi, lại hay đau nhức xương khớp, có ít trà tâm sen uống cho êm giấc cũng hay. Ai ngờ đêm ấy bà được giấc ngủ ngon, nhưng đánh đổi lại, đứa con gái có dậy giữa đêm bà cũng không biết.
Thường ngày chị Ba không bao giờ ra khỏi nhà, nhất là việc tự mở khóa cửa nhà chị còn không làm được, nên chẳng ai nghĩ rằng sẽ có ngày chị Ba biến mất khỏi nhà như thế này. Thế nhưng khi bà Thắm nắm lấy cánh cửa ra vào một cách vô thức để ở cửa ra tìm con thì cánh cửa bật tung ra. Hóa ra cánh cửa không hề khóa.
"Giời ơi là giời, hôm qua ông quên khóa cửa à!". Bà Thắm gắt với ông Ngang, trong lòng hết sức sốt ruột.
"Không...Tôi chắc chắn đã khóa rồi...Ngày nào chẳng thế.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229211/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.