Thấy hai con thỏ của mình bị như vậy, bà Oanh hoảng hồn lắm. Rõ ràng nhốt chúng nó ở trong lồng, mà sao lại bị thế này được?
Mọi người bảo rằng có khi chuột vào cắn đứt đầu hai con thỏ của bà Oanh ra mà thôi, nhiều con chuột tuy bé mà sức cắn phá của nó kinh khủng lắm. Nhưng từ bé tới giờ tôi cũng chỉ nghe chuột thích ăn bơ, pho mát, các loại hạt, gạo hay là thịt chín chứ chưa từng nghe thấy chuột đi ăn thịt sống bao giờ cả...nhất là cắn đứt đầu hai con thỏ ra một cách dã man như thế.
Bà Oanh đem mấy con thỏ đi chôn. Mọi lời bàn tán cũng chấm dứt ở đấy.
Thế nhưng một sự kì lạ lại xảy đến với gia đình ông Ngang, nhà cách phòng tôi 2 căn về phía bên tay trái. Nhà thằng Tôm ngay sát nhà tôi, sau đó sẽ đến nhà ông Ngang. Trước cửa nhà thằng Tôm, nền đất hơi cong vênh lên một chút, tạo nên hai triền dốc, chia đôi 2 dãy phòng, chúng tôi hay gọi nhà thằng Tôm là nhà cầu là thế.
Ông Ngang cũng tầm tầm tuổi ông bà ngoại tôi, năm ấy trên đầu đã hai thứ tóc rồi. Ông Ngang là bộ đội, từng ra chiến trường vào những năm tháng chiến tranh chống Mỹ khốc liệt nhất, giờ là thương binh hạng nhẹ. Có lẽ do tên ông là Ngang- ngang ngạnh là thế nên ông đã may mắn sống sót khỏi mưa bom bão đạn, trong khi rất nhiều đồng đội đã ngã xuống. Ông chỉ bị một mảnh đạn găm vào xương đùi bên trái, mỗi khi trở trời hay đau buốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229210/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.