Cả tuần sau đó, tôi cứ mon men xung quanh căn phòng của bà như chờ đợi điều gì đó. Căn phòng bà lúc ấy lúc nào cũng thoang thoảng mùi hương trầm, còn có 1 cái đài cát xét bật kinh cả ngày đêm. Có vẻ như họ hàng của bà cũng rất chu đáo với việc lo hậu sự cho bà, nên cảm giác căn phòng luôn ấm cúng chứ không lạnh lẽo như vừa có người mất. Có những lúc, tôi còn nghe thấy tiếng dép quen thuộc của bà loẹt quẹt khe khẽ ở trong căn phòng không có bóng người. Tôi tò mò đẩy cửa vào xem thì không thấy gì nữa cả.
Có lẽ vì qua lại nhà bà nhiều quá nên một đêm, tôi nằm mơ một giấc mơ kì lạ nữa.
Trong giấc mơ, tôi đang ngồi ở giữa phòng khách chơi đồ hàng. Trong nhận thức của tôi lúc đó, tôi chỉ ở nhà một mình thôi, không có ai khác cả. Tôi cứ ngồi chơi như vậy, cửa ra vào vẫn mở toang, ánh sáng bên ngoài trăng trắng loa lóa như ngày hè oi bức nào đó.
Bất chợt ánh sáng từ cửa ra vào bị chắn bởi một vật thể. Tôi bèn ngẩng mặt lên để xem đó là gì thì nhận ra hình bóng quen thuộc.
Bà Hon, tươi tỉnh béo tốt hơn hình ảnh cuối cùng của bà tôi nhìn thấy, mặc chiếc áo lụa gấm vạt dài, chiếc quần vải đen ống rộng tươm tất, đứng trước cửa nhà tôi. Hai tay bà giang ra, tựa vào cửa, dáng điệu như bà đã từng bao nhiêu năm. Miệng bà mỉm cười với tôi.
Bà cất tiếng: "Ly, con đi chợ với bà không?"
Tôi ngập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tap-the-09-10/229209/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.