Hai tay Từ Phẩm Vũ đặt trên đùi, nước trái cây đã uống hơn nửa. Phía xa là các học sinh khác, tiếng cười đùa, cãi nhau ầm ĩ.
Trong đó cũng bao gồm cả nam sinh tên Hạ Tầm kia. Cách vài chục bước, cậu ta đang trò chuyện với bạn học. Ánh mặt trời nhuộm nâu lên mái tóc cậu ta, cậu ta chợt quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Từ Phẩm Vũ. Cô ngại ngùng quay đi.
Trần Tử Huyên liếc qua liếc lại hai người, cuối cùng nhìn Từ Phẩm Vũ, “Xem vẻ mặt cậu…” Cô ấy dừng lại, ghé sát vào cô, nói khẽ, “Nó thổ lộ với cậu rồi à?”
Từ Phẩm Vũ kích động đứng lên, “Ai chứ!”
Trần Tử Huyên nhìn cô một lúc lâu, cười cười, “Hạ Tầm chứ ai.”
Từ Phẩm Vũ trừng mắt, vẻ mặt như đang nói sao cậu lại biết. Trần Tử Huyên bất đắc dĩ nhún vai, “Sao mình không biết được, nó hết tất cả ảnh chụp chung của mình và cậu trong máy tính rồi.” Nói xong, cô ấy ngước lên nhìn bầu trời, tỏ vẻ suy tư, “Hơn nữa, nó thích cậu cũng phải… hơn hai năm rồi.”
Từ Phẩm Vũ nhíu mày không tin, “Sao có thể chứ!”
Trần Tử Huyên quay sang nhìn cô, “Trước kia cậu tới nhà mình chơi từng gặp thằng bé mà.” Cô ấy chớp mắt vài cái lại hỏi, “Cậu không nhớ à?”
Ánh mắt ngờ nghệch của Từ Phẩm Vũ đã thay câu trả lời. Trần Tử Huyên chép miệng, “Chậc chậc, đứa bé này thật đáng thương.” Cô lắc đầu đầy thương hại, “May mà mình còn chưa đả kích nó.”
Có lẽ vì sắp bắt đầu mùa đông nên ánh mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-cho-tham-huu-bach/974946/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.