Giữa khung cảnh u ám, Từ Phẩm Vũ không thể thấy rõ mọi thứ. Trước kia cô từng suy nghĩ, không biết nữ sinh lý tưởng trong đầu Thẩm Hữu Bạch sẽ như thế nào. Còn bây giờ, cô lại chỉ suy nghĩ xem khi quan hệ, anh thích kiểu gì.
Từ Phẩm Vũ hất bàn tay đang nắm cằm mình ra, “Nhưng em muốn thử xem sao.”
Thẩm Hữu Bạch từ chối rõ ràng, “Không được.”
Nhưng cô đâu chịu dễ dàng bỏ qua, “Trong sach đều viết như thế mà.”
Từ Phẩm Vũ cuống lên, những lời khó có thể mở miệng mà cũng bị cô thốt ra, “Anh phải nói là ‘bé yêu, mau dùng miệng em ngậm nó’, sau đấy em sẽ nói ‘xin anh đừng như thế, nó quá lớn, em không ngậm được…”
Tuy cô chỉ đang đọc lại lời thoại trong truyện, nhưng chỉ cần là giọng nói của cô, cho dù chỉ là một âm thanh khi động tình, thì với anh mà nói cũng là vết thương trí mạng.
Huống hồ, cô còn đang thốt ra những từ dâm mỹ.
Thẩm Hữu Bạch nhắm chặt mắt lại, đầu đau muốn chết, cắt đứt lời cô, “Nằm xuống, anh không muốn thảo luận chuyện đó với em.”
Cô kiên quyết, “Không nằm, trừ khi anh để em thử một chút.”
Từ Phẩm Vũ bị anh nhìn chằm chằm đến mức phải cúi đầu xuống, cứ nghĩ là không thể thương lượng gì được nữa. Nhưng cuối cùng, Thẩm Hữu Bạch lại thỏa hiệp.
Cô chớp mắt mấy cái, “Thật à?”
Ánh mắt Thẩm Hữu Bạch cố định trên mặt cô, “Nhanh lên.”
Từ Phẩm Vũ nằm sấp xuống. Đây không phải lần đầu nắm vật kia của anh, nhưng là lần đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tang-cho-tham-huu-bach/974945/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.