7.
An Đồng cảm thấy trước mắt tối sầm, theo phản xạ ôm chặt Nguyệt Nguyệt vào lòng.
Toàn thân cô không khỏi run lên vì sợ hãi.
"Đình Viễn, cầu xin cậu, làm ơn hãy để Nguyệt Nguyệt đi. Dù cậu có ghét tôi đến mức nào, đó cũng không phải là lỗi của Nguyệt Nguyệt!"
Nếu thời gian quay trở lại năm năm trước, An Đồng sẽ không bao giờ tưởng tượng được rằng có một ngày cô sẽ quỳ xuống đất như thế này, cầu xin người bạn thân nhất hãy tha cho em gái mình.
Anh từng nói, An Đồng, tôi sẽ luôn bảo vệ cậu, để cậu là cây ngô đồng rực rỡ nhất trên đời.
Nhưng giờ đây, người đã thề bảo vệ cô năm ấy, thậm chí còn muốn cướp đi người thân cuối cùng bên cạnh cô.
Cô đã quá bốc đồng, sau khi cầm được tiền trên tay, cô đã vội chạy đến bên Nguyệt Nguyệt mà không chú ý đến những thứ xung quanh mình.
Đáng lẽ cô nên nghĩ rằng từ lúc cô lao ra khỏi câu lạc bộ đã có người theo dõi mình, trước khi Tần Dạ Hoài và Giang Đình Viễn báo thù xong, cô sẽ không bao giờ có thể sống một cuộc đời bình thường dù chỉ một ngày.
Tuy nhiên, Nguyệt Nguyệt chỉ là một đứa trẻ dưới mười tuổi, con bé vô tội!
An Đồng khóc lóc bò về phía Giang Đình Viễn, nước mắt ào ạt tuôn ra.
"Cầu xin cậu, hãy để Nguyệt Nguyệt đi, có được không..."
"Nguyệt Nguyệt còn nhỏ như vậy, cậu cũng từng ôm nó, nó gọi cậu là anh trai, cậu quên rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-tien-sinh-toi-hoi-han-vi-da-yeu-anh-/3395101/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.