Bức tường bên ngoài của biệt thự đã có đủ loại hoa tường vimọc lên. Đêm tháng tư, bông hoa dưới ánh đèn đường mang theo một thứ ánh sáng nhạt mờ, giống như được ánh trăng rửa sạch. Hương hoa nhẹ nhàngbừng lên trong đêm tối, như có như không.
Hứa Kha nhìn biệt thự trong bóng đêm, cảm giác bừng tỉnh như cả mộtđời đã trôi qua. Nơi đây, cô đã từng sống ở đây ba năm. Khi đó cô cònnghĩ rằng đó là khoảng thời gian tốt đẹp nhất trong cuộc đời mình, saukhi nghĩ lại, thì ra đó cũng là câu chuyện buồn cười nhất trong cuộc đời cô. Cô nghĩ nhiều nhưng vẫn không thể hiểu nổi, khi đó tại sao cô lạicó thể ngốc nghếch như vậy chứ?
Chuyện cũ lại từ từ hiện lên, giống như là một chiếc lá cây bị ép khô trong cuốn sách, bị năm tháng nhuộm đến mức ngả vàng khô héo, đã khôngcòn màu sắc và sự tươi tắn như ngày đó nữa, cũng không quá bất ngờ.Nhưng nó lại nhắc nhở bạn, từng có một quãng thời gian rất cẩn thận mànâng niu trân quí nó, lúc ấy yêu như bảo bối, quay đi quay lại chung quy là đã quên mất rồi.
Đã sáu năm rồi, cô chưa từng nghĩ tới sẽ gặp lại Thẩm Mộ. Nhưng tháng trước khi đi ra ngoài xã giao cùng Hoắc tổng, không ngờ trong một bữaăn lại có thể chạm mặt anh. Anh so với sáu năm trước càng trưởng thànhvà càng có mị lực hơn, từng cái giơ tay nhấc chân cũng rất đoạt người.
Lúc ấy, trấn định của cô cùng với điềm tĩnh của anh khiến không ainghi ngờ là hai người từng quen biết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-sung/265311/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.