Thấy thế, Phàn Tình xoa xoa cánh tay hướng Tưởng Tích Tích nhích lại bên người, “Thật ghê tởm, ngươi có phải cũng bị dọa rồi không?” Tưởng Tích Tích nhíu mày, nàng không phải bị mèo dọa, mà là con mèo kia nhảy lên chân nàng động đến vết thương bị chuột cắn lúc nãy. Nàng ngồi xổm xuống, nhìn thấy miệng vết thương lại có máu loãng chảy ra thì không khỏi hít một ngụm. “Chân làm sao vậy?” “Mới vừa rồi ở trong miếu bị chuột cắn một ngụm, không sao.” Phàn Tình thoạt nhìn so với nàng thì khẩn trương hơn nhiều. Nàng ta tiến đến gần Tưởng Tích Tích, “Sao ngươi không nói sớm, bị chuột cắn không phải chuyện lớn cũng không phải chuyện nhỏ, để lâu thì sẽ bị hoại tử đó.” Tưởng Tích Tích vừa định hỏi nhiều hơn thì lại thấy Phàn Tình hướng một thân ảnh giống nàng ta như đúc ở phía trước mặt mà phất tay, “Phàn Ấm, mau tới đây, giúp ta đem nàng đỡ về nhà.” ***
Tưởng Tích Tích ngồi ở trên giường, mủ và máu trong miệng vết thương đã được nặn ra, Phàn phu nhân lấy một cái bình bạch ngọc nhỏ lấy ra một miếng thuốc mỡ màu vàng nhạt, thật cẩn thận bôi lên miệng vết thương của nàng. Mùi dược cay đắng xông vào mũi Tưởng Tích Tích, khiến nàng nghĩ tới một người, trong lòng không nhịn được mà cảm thấy an tâm. Phàn phu nhân ngẩng đầu nhìn nữ nhi vây quanh ở một bên nói, “Không có việc gì, chỉ là một chút ngoại thương, bôi thuốc rồi, nghỉ ngơi hai ngày liền tốt hơn,” thấy các nàng vẫn nhíu mày thì lại nói thêm một câu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tan-an-quy-su/427614/quyen-10-chuong-293.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.