Chương 8
Chỉ là một ả thê t.ử độc ác đã sớm bị ông ta chán ghét, c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t thôi.
Ông ta thậm chí không muốn truy xét hung thủ, chỉ xử lý qua loa cho xong.
Đối với bên ngoài thì tuyên bố Vương phi đột ngột mắc trọng bệnh, qua đời.
…
Đêm qua, tuyết rơi rất lớn.
Cả Vương phủ đều bị một màu trắng xóa bao phủ.
Ta khóc suốt một đêm.
Sở Huyền liền ở bên ta suốt một đêm.
Mãi đến khi trời vừa hửng sáng, hắn mới thiếp đi.
Ta lấy ra bọc đồ đã chuẩn bị sẵn từ lâu, định nhân lúc Sở Huyền chưa tỉnh, rời khỏi Vương phủ.
Cái nơi đầy rẫy g.i.ế.c ch.óc và tội ác này ta không muốn ở lại thêm dù chỉ một khắc.
“Vân Thanh, nàng muốn rời bỏ ta sao?”
Ta vừa đi tới cửa sau thì sau lưng đã vang lên giọng của Sở Huyền.
Rõ ràng ta thấy hắn ngủ rất say, hắn sao lại phát hiện nhanh như vậy? Sở Huyền đi chân trần, y phục mỏng manh, từng bước tiến về phía ta.
Bàn chân hắn đã bị cắt rách, dấu chân trên nền tuyết đều vương m.á.u.
Thấy ta nhìn chằm chằm những vệt m.á.u ấy mà sững người, hắn tưởng ta bị dọa sợ.
Hắn không trách ta lặng lẽ bỏ đi, mà ngược lại còn dịu giọng dỗ dành ta:
“Vân Thanh, đừng sợ!”
“Nàng chẳng phải rất thích Hoa Mai Đồ sao?”
“Nàng nhìn xem, những đốm m.á.u trên nền tuyết này, có giống những đó hoa mai nở rộ trong tranh của nàng không?”
Hắn mỉm cười với ta, vẫn dịu dàng như mọi khi.
Thứ có thể khiến một kẻ điên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-huyet-hoa-mai/5301776/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.