Chương 7
Sở Huyền liếc bà ta một cái đầy ghê tởm:
“Nếu không phải có Vân Thanh cứng rắn kéo ta đến đây, thì ngươi cho rằng ta sẽ đặt chân tới cái nơi quỷ quái này sao?”
Lúc này, Giang Nhiễu mới nhận ra ta cũng ở đây.
Bà ta tức giận đứng bật dậy, muốn lao về phía ta.
Nhưng bà ta đã bị xiềng sắt trói c.h.ặ.t, nên dù có cố thế nào thì đống xiềng xích ấy chỉ phát ra những tiếng va chạm ch.ói tai.
Rõ ràng biết Giang Nhiễu không thể chạm đến ta, nhưng Sở Huyền vẫn ôm lấy ta bảo vệ ở trong lòng.
Giang Nhiễu, ngươi nhìn thấy chưa? Nhi t.ử của ngươi yêu ta đến phát điên rồi.
Ta mỉm cười, bình thản nhìn bà ta:
“Vương phi cần gì nổi giận?”
“Việc đến ngày hôm nay, chẳng phải đều là do người gieo gió rồi tự gặt bão hay sao?”
Gương mặt Giang Nhiễu vặn vẹo đến đáng sợ:
“Tô Vân Thanh! Ta với ngươi không oán không thù!”
“Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?!”
Ta cười lạnh một tiếng:
“Không oán không thù?”
“Ha. Cũng phải thôi!”
“Trong tay Vương phi là nhiều mạng người như vậy, thì người làm sao còn nhớ nổi mẫu thân ta là ai?”
Giang Nhiễu đột nhiên hoảng loạn.
Giờ khắc này, trong đầu bà ta ắt hẳn đang hiện lên vô số gương mặt đã từng bị mình g.i.ế.c c.h.ế.t.
Chỉ là có quá nhiều gương mặt, nhiều đến mức bà ta không nhớ nổi mẫu thân ta là ai.
Không sao.
Vậy thì, ta sẽ nhắc bà ta nhớ lại.
…
Ta chậm rãi mở bức họa trong tay.
Trên tranh, là cành của một cây hoa mai.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-huyet-hoa-mai/5301775/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.