Chương 6
Sở Huyền lập tức căng thẳng:
“Nàng đi gặp bà ta làm gì?”
“Bà ta không làm nàng bị thương chứ?”
Ta rời khỏi vòng tay hắn, đặt bức tranh lên bàn:
“Dạy ngươi vẽ lâu như vậy, dù sao cũng nên để bà ta xem qua thành quả.”
Hắn vòng tay qua eo ta, kéo ta trở lại trong lòng:
“Nàng không cần phải làm vậy.”
“Bà ta vốn chẳng để tâm ta có tiến bộ hay không.”
“Bà ta chỉ quan tâm chính mình.”
Hắn khẽ vuốt vết sẹo trên trán ta:
“Những vết thương trên người nàng đều là vì bà ta mà có.”
“Nàng nên hận bà ta mới phải.”
Đúng vậy.
Ta nên hận bà ta.
Ngay cả nhi t.ử của bà ta cũng nghĩ như vậy.
Vậy thì ta hận bà ta thêm một chút, cũng là lẽ đương nhiên.
Hắn cúi xuống, hôn lên vết sẹo trên trán ta:
“Vân Thanh, nàng gả cho ta được không?”
Không kinh ngạc.
Không bối rối.
Mọi thứ đều nằm trong dự liệu.
Ta nâng khuôn mặt hắn:
“A Huyền, Vương phi sẽ không đồng ý đâu.”
“Bà ta không thích ta, thậm chí còn muốn g.i.ế.c ta.”
Hắn kéo tay ta, đặt lên trước n.g.ự.c mình:
“Yên tâm.”
“Bà ta sẽ nghe theo ta.”
“Vân Thanh, nàng hãy tin ta đi.”
“Thứ ta muốn, bà ta đều sẽ cho ta.”
Ta tin.
Dĩ nhiên là ta tin.
Năm đó, chỉ vì Sở Huyền ngươi thiếu một chút màu vẽ.
Giang Nhiễu liền lập tức lấy m.á.u tim của mẫu thân ta để làm màu vẽ.
Ngay cả mạng người bà ta cũng cho ngươi được.
Vậy thì còn có thứ gì
không thể cho nữa đây? Ta mỉm cười, kéo hắn ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-huyet-hoa-mai/5301774/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.