Chương 5
Nhưng Sở Huyền không hề liếc nhìn mẫu thân hắn lấy một lần.
Trong mắt hắn lúc này chỉ có ta.
Hắn lau lớp màu vẽ và m.á.u trên mặt ta, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng tỏ ra đau lòng đến cực điểm.
Ta lén liếc về phía Giang Nhiễu, khẽ cong môi cười.
Giang Nhiễu, ngươi nhìn thấy chưa? Nhi t.ử của ngươi chỉ để ý đến ta mà thôi.
Những gì ngươi từng có, ta sẽ khiến ngươi từng chút, từng chút một… đều mất sạch.
…
Giang Nhiễu bị Đoan Vương giam lỏng.
Trong phủ tạm thời lại khôi phục yên tĩnh.
Vết thương trên trán ta tuy không nghiêm trọng nhưng Sở Huyền vẫn cho mời vị đại phu giỏi nhất đến kê t.h.u.ố.c cho ta.
Mỗi ngày, hắn đều đích thân đến thay t.h.u.ố.c cho ta.
Rõ ràng là một vị thế t.ử tôn quý, vậy mà lúc chăm sóc người khác, lại càng ngày càng thành thạo.
Ta hỏi hắn:
“Vương phi bị giam lỏng đã hơn nửa tháng rồi, ngươi không đi thăm bà ấy sao?”
Tay Sở Huyền vẫn không hề dừng lại, giọng nói thản nhiên, như đang nhắc đến một người xa lạ:
“Ta đã nói rồi.”
“Bất kỳ ai cũng không được làm tổn thương nàng.”
“Cho dù đó là… bà ta.”
Là “bà ta”.
Hắn lại không gọi mẫu thân.
Ta biết, ta sắp thành công rồi.
…
Không lâu sau, Tần thị thuận lợi sinh hạ một nam hài.
Đoan Vương mừng rỡ khôn xiết, hạ lệnh phong Tần thị làm trắc phi.
Lại còn bày tiệc lớn trong phủ, mừng ngày có được nhi t.ử.
Ta lại một lần nữa được mời đến vẽ chân dung cho Vương gia và trắc phi.
Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-huyet-hoa-mai/5301773/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.