Chương 9
“Chỉ nghe đứa nhi t.ử khi đi buôn ở kinh thành của ta nói…”
“Tô họa sư vào Đoan Vương phủ dạy thế t.ử vẽ tranh, được thế t.ử si mê.”
“Nhưng mấy ngày trước, Tô họa sư không rõ vì sao đột nhiên rời đi xa.”
“Thế t.ử tức giận đến tổn thương tâm mạch, chẳng bao lâu liền tắt thở.”
Ta hơi sững người.
Đại nương nhìn ta đầy nghi hoặc:
“Sao vậy? Vân cô nương cũng bị sự si tình của thế t.ử làm cảm động sao?”
Thần sắc ta trở lại bình thản, mỉm cười điềm nhiên nói:
“Mọi chuyện đều là nhân quả.”
“Hợp tan, vốn chẳng do người.”
Ta khép mắt lại.
Trong đầu, hiện lên cảnh tượng ngày ta rời khỏi Vương phủ.
Hắn phun ra một ngụm m.á.u, ngã xuống giữa nền tuyết trắng…
…
Sở Huyền.
Yêu một người là chuyện rất nguy hiểm.
Nhưng ngươi thật sự là tội đáng muôn c.h.ế.t.
Chính văn hoàn.
【Ngoại truyện: Sở Huyền】
Ngoại truyện – Sở Huyền
Ta từ nhỏ đã không hiểu phải yêu người khác thế nào.
Bởi vì chưa từng có ai yêu ta.
Mẫu thân xem ta là công cụ để củng cố địa vị.
Phụ thân xem ta là huyết mạch để nối tiếp tông đường.
Chỉ vậy thôi.
Thế nên, ta yêu vẽ tranh.
Ta cố gắng đem tất cả cảm xúc của mình, đổ hết lên giấy vẽ.
Phụ thân ta háo sắc.
Thế nên các tiểu thiếp trong phủ hết người này vào lại đến người khác.
Nhưng mẫu thân ta sao có thể chịu đựng? Vì vậy, đến một người mẫu thân liền tìm mọi cách trừ khử một người.
Cho dù có may mắn giữ được một mạng, thì cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-huyet-hoa-mai/5301777/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.