Ta đi tới trước mặt nàng, chủ động tiếp lời :
"Đã trễ thế này còn chưa đi ngủ sao, lẽ nào thật sự muôn gác đêm cho hoàng hậu?"
Sách Mạt Nhi nói :
"Ngươi không phải cũng không có ngủ sao, không biết lại nghĩ ra chủ ý quái quỷ gì đây?"
Lúc nào nàng cũng đôi chọi gay gắt với ta, điều này làm cho ta cảm thấy phi thường thú vị .
Ta cười tủm tỉm nhìn vào bộ ngực nở nang cao ngất của nàng :
"Hiện tại Sách Mạt Nhi cô nương còn không biết ta đang có chú ý gì hay sao?"
Sách Mạt Nhi nhẹ giọng trách mắng :
"Mời ngài tự trọng, còn dám nói lời khinh bạc thì đừng trách ta không chú ý đến thân phận của ngài. "
Ta mỉm cười nói :
"Lẽ nào cô nương dám đánh ta hay sao? Nếu như ta không nhớ lầm thì lúc trước tại Bắc Hồ cô hình như cũng không phải là đối thủ của ta cơ mà, có phải gần đây đã luyện được môn công phu nào lợi hại gì nên mới nói tự tin thế?"
Sách Mạt Nhi xem thường nói :
"Không biết lúc trước người nào bị ta đánh cho khóc rống chảy nước mắt vậy nhỉ? Trí nhớ của ngươi sẽ không kém đến tình trạng này đấy chứ?"
Ta phá lên cười :
"Lần trước là ngươi lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn nên mới đánh vào mũi ta được một cái. Nếu ta có phòng bị, cô căn bản không phải đối thủ của ta. "
Tâm hiếu thắng của Sách Mạt Nhi bị ta kích thích, ấm ức bĩu môi nói :
"Có một số người chỉ biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555426/chuong-386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.