Trần Tử Tô nói :
"Tử Tô sẽ đi làm ngay. "
Ta chân thành nói :
"Vất vả cho Trần tiên sinh rồi!"
Trần Tử Tô cười nói :
"Cổ nhân có nói : sĩ vì tri kỷ giả tử(l). Tử Tô vì công tử bôn ba một chút thì có tính là gì đâu?"
(1 ) : Kẻ sĩ chết vì người tri kỉ .
Ta đột nhiên nghĩ tới Tiêu Tín, nếu như hắn cũng ở chỗ này, Trần Tử Tô sẽ không cần phải vất vả như vậy . Bạn đang đọc truyện tại truyentop.net - www.truyentop.net
Tiêu Trấn Kỳ cùng ta nghĩ đến một chuyện, khẽ nói :
"Tên tiểu tử Phúc Oa lần này không biết vì sao ở lại Khang đô thời gian dài như vậy?"
Ta cười nói :
"Tiêu đại ca nghĩ đến con trai rồi, xem ra thương thế của Khâu Dật Trần vẫn chưa hoàn toàn khang phục, bằng không hắn đã sớm trở về. "
Trần Tử Tô nói :
"Tiêu Tín ở lại Khang đô cũng có chỗ tốt, hắn xưa nay túc trí đa mưu, vừa lúc có thể bảo vệ an toàn của An Dung công chúa. "
Tiêu Trấn Kỳ nói :
"Hâm Đức Hoàng có hồ đồ mấy cũng không đến mức làm khó con gái ruột của mình đâu, huống chi Thác Bạt Thuần Chiếu là Khả Hãn của Bắc Hồ, hắn sẽ không ở phía sau mà đi đắc tội với Bắc Hồ làm gì. "
Trần Tử Tô nói :
"Công tử lo lắng cũng không phải Hâm Đức Hoàng mà là Tả Trục Lưu. "
Tiêu Trấn Kỳ trầm mặc, hồi lâu mới nói :
"Có lẽ chúng ta nên xuất thủ đối với Tả thị bộ tộc. "
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555427/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.