Đến buổi tối cuối cùng tuyết cũng rơi ít đi, ta bày thịnh yến ở trong mục trường đón gió tẩy trần cho nhóm người An Dung đường sá xa xôi đến đây. Mặc dù đêm nay An Dung là chủ khách của yến hội nhưng dù sao con vẫn còn nhỏ, ở trong yến hội chỉ lộ mặt một hồi lại vào trong lều chăm con, chư vị thê thiếp của ta cũng đi theo nàng, ở đây lại trở thành nơi tụ họp của ta cùng các thủ hạ .
Ta bưng ly rượu đi tới bên người Trần Tử Tô rồi ngồi xuống, mỉm cười nói :
"Hôm nay còn chưa có để ý tới những lời của Trấn tiên sinh nữa. "
Trần Tử Tô cười nói :
"Công tử vì nước lao lực, công vụ bận rộn, thời gian vốn đã không được nhiều. "
Nhưng ta lại nhớ tới buổi chiều ngày hôm nay cùng chư vị kiều thê triền miên đại chiến tại trong doanh trướng, mặt toát mồ hôi nói :
"Gần đây gió êm sóng lặng, cũng đâu có chuyện gì. "
Trần Tử Tô nói :
"Ta nghe nói Yên quốc đã phái sứ giả qua đây?"
Ta gật đầu nói :
"Đại Tư Mã - Hứa Võ Thần của Yên quốc, người này gan dạ sáng suốt hơn người, trí óc rõ ràng, chính là một nhân tài hiếm có. "
Trần Tử Tô nói :
"Người có thể khiến cho công tử coi trọng chắc là nhân vật phi phàm. Có phải công tử nổi lên ý nghĩ quý hiền tài, muốn thu hắn làm người của mình?"
Ta cảm thán nói :
"Nếu như Yên vương Lý Triệu Cơ cũng không coi trọng hắn thì ta còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555425/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.