Ta ôm lấy Lệ Cơ, Liên Việt đi tới trước mặt Khúc Nặc, hắn cười híp mắt nói :
"Cô nương, ta cõng cô nương đi ra ngoài!"
Khúc Nặc lắc đầu nói :
"Ta có tay có chân, vì sao phải để cho ngươi cõng ta. "
Liên Việt mất mặt, cười gượng hai tiếng, nhảy xuống cái hang thông ra ngoài ta giúp Lệ Cơ và Khúc Nặc chui vào, rồi mới là người cuối cùng rời khỏi mộ .
Đi về phía trước được chừng hai mươi trượng, Liên Việt lại bảo ta đưa cho hắn một viên Phích Lịch Đạn, toàn lực ném vào trong, làm cho hầm mộ lại càng lún sâu hơn. Hắn giải thích nói :
"Có câu quân tử ái tài, chúng ta đã đánh cắp được một ngôi mộ nào, sẽ phong kín nó lại, để cho người bên trong có thể an nghỉ không phải lo nghĩ gì nữa. "
Hắn nhìn Lệ Cơ một chút, lại nhìn Khúc Nặc một chút nói :
"Nhưng mà, theo suy đoán của ta, lần này Yến Nguyên Tông không cách nào nhắm mắt được. "
Ta đương nhiên biết, hắn ám chỉ ta cướp đi hoàng hậu và hoàng phi của Yến Nguyên Tông .
Ta không buồn tranh cãi với hắn thấp giọng nói :
"Nơi này không thể ở lâu, chúng ta phải rời khỏi nơi này trước khi hừng đông. "
Liên Việt gật đầu, đi trước mở đường, do có thêm Lệ Cơ và Khúc Nặc, cho nên thời gian chúng ta trở về phải mất thêm một nửa thời gian so với lúc vào .
Từ trong mộ ra ngoài trời vẫn còn tối đen, rừng cây có tác dụng che khuất ánh trăng, mộ của Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555345/chuong-305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.