Ta đi tới mấy cửa hàng thuốc thì đều thất vọng trở về, vì mấy cửa hàng này không có những thứ mà Khinh Nhan cần .
Nơi này là một đại cảng của Hán quốc, thương nhân các nơi tập trung về đây rất nhiều, vật phẩm phải phong phú mới đúng, không nghĩ tới vận dụng ở đây quá thiếu thốn .
Khi hỏi qua chủ quán ta mới biết được đó là do gần đây Bắc Hồ và Đông Hồ phát sinh chiến sự, các thương nhân đều mua hết vận phẩm lên bắc để kiếm lợi lớn hơn, cho nên dược vật là thứ bị mua sạch sẽ không còn chút nào .
Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một giọng nói quen thuộc, ta nhíu mày, nhất thời không nhớ ra đấy đấy là người nào, ta cuống quít đi ra ngoài cửa, đã thấy một bóng lưng cao lớn đi qua khác điếm .
Hắn mặc hồ phục, màu đỏ sẫm, hiển nhiên không phải là người Trung Nguyên, hắn đang cùng với hai ông chủ người Hán hàn huyên cái gì đó, thanh âm khi thì sang sảng, khi thì nhỏ nhẹ .
Ta yên lặng vòng lên phía trước, từ chính diện nhìn vào hắn, hóa ra người này lại là Đông Hồ thương nhân Hách Liên Chiến .
Lần trước nhờ có sự trợ giúp của hắn, ta mới có khả năng cùng Vân Na chạy thoát khỏi Đông Hồ, trong lòng ta vui vẻ, nếu như có được hắn tương trợ, việc rời khỏi đây sẽ trở nên dễ dàng .
Khi ta đang muốn ra ngoài gặp hắn, mới nhớ ra hiện giờ đang là thời kỳ phi thường, nếu như Hán Thành đế hạ lệnh cấm thuyền rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tam-cung-luc-vien-that-thap-nhi-phi/1555299/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.